Edit by: _KuniWang_
— Lúc trước ông ta không nhớ rõ cô vậy việc gì cô phải nhớ rõ ông ta.
"Lỡ như ông ta nhận ra tôi thì sao?" Khuôn mặt của cô hiện rõ vẻ lo lắng: "Nếu vậy..."
Hắn thở dài, đặt tay lên vai An Sơ Hạ: "Nghe này, ông ta nợ cô, không phải cô nợ ông ta. Suy nghĩ đi, như vậy người phải cảm thấy sợ hãi thấy thua thiệt phải là ông ta không phải cô, có hiểu không?"
"Thật sự..." Dừng lại một chút, An Sơ Hạ nhìn vào đôi mắt uyên thâm của Hàn Thất Lục: "Thật sự tôi muốn ông ta nhận ra tôi!"
"Cho nên cô không phải làm gì cả! Cái gì cũng không cần làm! Biết chưa?" Hàn Thất Lục lay lay vai của An Sơ Hạ, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn.
Sau một lúc nhìn vào đôi mắt sau thăm thẳm của Hàn Thất Lục thì cô liền không thể tin tưởng hắn, nhưng vẫn cố dùng hết khí lực của mình gật đầu và nói: "Ừ!"
"Sơ Hạ!" Một giọng nói truyền từ chỗ khác đến, có một chiếc xe chạy qua, An Thần Xuyên từ đâu chạy tới vẻ mặt mang nét khẩn trương, xem xét cô từ đầu tới cuối.
Nhìn gương mặt nam sinh trước mình mấy tháng này trong lòng An Sơ Hạ có một cảm giác. Cô biết mẹ hắn từng li hôn, hắn chắc chắn không cùng huyết thống. Vậy có nghĩa là cô và hắn không có quan hệ huyết thống nhưng không hiểu tại sao trong lòng cô lại có chút oán hận với hắn.
Cô biết bản thân không nên hận hắn, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030419/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.