Ed + Beta: NhoxPanda2
Bị bệnh đãng trí? Cái gì? Là do thông minh nên có chứng bệnh kỳ quái này sao? Đùa gì thế! Nghiêng mắt thấy Hàn Thất Lục hai mắt đang nhìn mình, cô lập tức khôi phục vẻ mặt cún con: "Anh cảm thấy tôi có bệnh hay quên thì có, dù cho anh cảm thấy vậy nhưng tôi không như thế, cầu xin anh nhất định phải đưa tôi đi...".
Khóe miệng co rút, Hàn Thất Lục lần này nhanh trí, mở miệng liền nói thẳng vào vấn đề: "Cô quên buổi sáng chúng ta vừa tranh cãi với nhau sao?"
"Tranh cãi sao?" Cô nghẹo cổ suy nghĩ một chút. Đúng là có chuyện này không sai, anh còn đẩy cô, anh còn nói 'Chết sống của cô không có quan hệ gì với tôi, bổn thiếu gia chỉ cần mình vui vẻ là được rồi.' sau đó còn đuổi cô đi... Đây đều là sự thật không sai a! Cô cũng không có quên. Bất quá chuyện này mắc mớ gì đến hiện tại? =_=!
"Cho nên anh muốn nói chính là?" Từ trong ký ức tỉnh lại, cô vô cùng nghiêm túc lại không có nghi ngờ nhìn về phía Hàn Thất Lục: "Thất Lục Đại thiếu gia, anh rốt cuộc muốn nói với tôi cái gì? Có hay không đưa tôi đi, không nói hai lời?"
Lần này anh không có co rút khóe miệng, chẳng qua là cảm giác được có chút nhức đầu xoa xoa cái trán: "Cô chẳng lẽ không hề cảm thấy chúng ta bây giờ rất mất tự nhiên sao? Rõ ràng mới vừa cải nhau, tại sao quay lại liền Lục Đại thiếu gia. Đầu óc cô, có chỗ nào bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030342/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.