Edit: Huỳnh Thảo Vy
Beta: NhoxPanda2
Bởi vì bị áp bức, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Sơ Hạ đều đã kìm nén đến đỏ bừng, tay nhỏ gắt gao nắm thành quyền, cô ngẩng đầu lên nhưng vẫn giữ đúng lễ độ nói: "Bà chủ, bà không nên nói lung tung."
An Sơ Hạ nói trong đó sự uy hiếp, bà ta liền sững sờ một chút, nhưng chỉ là như thế một hồi, bà ta buông quả táo trong tay ra đi đến trước mặt An Sơ Hạ lắc lắc lỗ tai của cô lớn tiếng nói: "Con bé chết tiệt kia, người mẹ đê tiện của cô đã chết, cô lại kiêu ngạo hung hãn lên không ít nhỉ? Bởi vì có đàn ông làm chỗ dựa cho cô sao? Nói cô đấy! Cô là đồ đê tiện chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông!"
Cố nén đau đớn từ lỗ tai truyền đến, An Sơ Hạ quật cường cứ thế không có kêu đau, chỉ là ánh mắt sáng ngời nhìn đến người bà ta nói: "Không cho bà nói như vậy về mẹ tôi!" Cô cũng không nói 'Không cho bà nói như vậy với tôi' mà là nói 'Không cho bà nói như vậy với mẹ tôi', có thể nghĩ trong lòng của An Sơ Hạ, mẹ cô là là người cô tôn trọng nhất.
"Không được?" Người phụ nữ kia cười lạnh, đang muốn nói gì đó thì vừa lúc thấy trên cổ cô đeo chiếc dây chuyền pha lê. So với những cái khác ở vỉa hè mặt dây chuyền mà An Sơ Hạ đeo trên cổ liếc mắt một cái là có thể làm cho người ta nhìn ra được quả thực xa xỉ.
Ánh mắt bà ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030334/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.