Edit by Nhii Nguyễn
Beta: Na
Trán, không, không chỉ trên trán, thậm chí gân cổ cũng nổi lên hết. Đường Tạp Y, đúng là kẻ vô liêm sỉ! Lúc ấy cô không có ý nghĩ làm sao tay cô ta gãy xương?! Lại nói cô là 'Bạo quân lang ty'? Tôi khinh! Nhưng biệt danh này khá độc đáo ha, trước kia sao không nghe nói như thế nhỉ?
Khuôn mặt An Sơ Hạ liên tục thay đổi, Hàn Thất Lục không nhịn được, 'Ahaha' cười lớn lên. Bị anh cười như thế, An Sơ Hạ từ tư thế nằm thẳng chuyển đổi thành Phật tổ ngồi thiền, cô tức giận nhìn chằm chằm Thất lục: " Cười! Anh lại cười? Cẩn thận cắn phải lưỡi."
Nghe thấy lời nói ác độc của An Sơ Hạ, anh liền nhíu mày, nụ cười trên mặt anh cũng dần nhạt đi, một mặt bình thản tiếp tục lái xe. Nhưng An Sơ Hạ vẫn nhìn thấy anh vẫn còn ý định cười. Khốn nạn!!
Im lặng một lúc, An Sơ Hạ nuốt nước bọt, cực kỳ nghiêm túc bỏ chân xuống, sau đó nhanh chóng leo lên vị trí ghế phó lái quay sang hỏi Hàn Thất Lục:" Vừa nãy kẻ vô liêm sỉ kia theo anh nói cái gì?"
"Kẻ vô liêm sỉ?" Ngông cuồng, cô nhớ xưng hô với Đường Kay hơi khó nghe chỉ vì mùi nước hoa khó chịu. Thế nhưng không thể không nói, những câu nói đùa của cô thực là rất buồn cười.
Tất nhiên là anh đã hoàn toàn khôi phục lại khuôn mặt bình thản, không nhìn thấy cảm xúc gì khác thường, chỉ là một tay cầm tay lái còn một tay khác thì lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030293/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.