Edit: Thanh Tuê An
Beta: Na
Lau khô nước mắt xong bèn hỏi: " Các anh không trả lời vấn đề của tôi à, nơi này rõ ràng để chơi bóng rổ sao giờ lại chơi bowling? "
Dùng ánh nhìn trên người An Sơ Hạ liếc một cái, Lăng Hàn Vũ không chú ý tới ánh mắt đầy nghi hoặc của Tiêu Minh Lạc. Chỉ đánh giá An Sơ Hạ một chút, sau đó nói: "Chúng tôi đột nhiên không muốn chơi bowling, muốn chơi bóng rổ cũng hay. ( tôi hẳn không nói cho cậu biết rằng tác giả đại nhân là người không biết chơi bowling nên mới không cho các cậu chơi == phốc) -> Câu này là của tác giả nên Na để nguyên.
Thật sự là quá đáng tiếc, còn tưởng sẽ được mở rộng tầm mặt. Bắt quá thôi, cùng lắm bị vạch trần vì không biết chơi bowling, như thế Hàn Thất Lục chắc chắn sẽ cực kỳ khinh bỉ cô. Đúng rồi! Hàn Thất Lục đâu rồi nhỉ?
Một lần nữa An Sơ Hạ nhìn xung quanh, vừa muốn hỏi Hàn Thất Lục đi đâu, Tiêu Minh Lạc khoát tay nói: " Không cần tìm, Thất Lục thấy cô vẫn ngủ, nói đói bụng muốn đi tìm đồ ăn.'
À... Cơ hội như thế quả nào không mấy khi tới mà? Này thật sự là quá tốt rồi, muốn đuổi đi mà chẳng tốn chút công sức nào. Ánh mắt sáng lên đầy hi vọng. Cô mặc kệ Hướng Mạn Quỳ kia là ai, không quan trọng, vào thời điểm này cái gì cũng không quan trọng.
" Sao cô lại cười vậy?" Lăng Hàn Vũ vỗ nhẹ vào vai Tiêu Minh Lạc nói: "Hẳn không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030274/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.