Edit by Đặng Ngọc Châu
Beta: NhoxPanda2
"Đi thôi."
Lăng Hàn Vũ mở cửa, kéo tay An Sơ Hạ đi vào. Gian phòng rất lớn, rất trống rộng rãi. Trong căn phòng chỉ đặt một cái bàn màu đỏ sậm, trên bàn đặt một bộ ấm trà cao cấp màu đỏ sậm. Sở dĩ là bộ ấm trà cao cấp là bởi vì nếu để cho cô pha trà thì tuyệt đối không hiểu cách dùng các loại đồ đạc ứng với cái thìa như thế nào...
Vừa đi vào cửa, cảm giác một ánh mắt sắc nhọn rơi vào người cô. Dưới ánh mắt này, tựa hồ bất luận kẻ nào đều nhất thời sẽ hiện nguyên hình, cô cảm giác được lưng của chính mình trở nên lạnh lẽo.
Cái gì gọi là rất nhiệt tình, cái này phải gọi là ánh mắt thờ ơ sắc bén tới cực điểm chứ sao là nhiệt tình? Kẻ có tiền sao đều kỳ quái như thế? Thẳng thắn, cô cũng không cố ý tránh né ánh mắt lạnh lẽo như tên bắn mà trực tiếp đón nhận.
Cô cũng bắt đầu không cố kiêng kỵ chút nào mà quan sát Lăng lão thái gia, nếu là ông của Lăng Hàn Vũ, như vậy nói như thế nào cũng năm sáu chục tuổi, nhưng là mặc dù mái tóc đều đã trắng bệch, nhưng tinh thần khí chất của ông cùng tiểu tử hai mươi tuổi kia giống nhau, không hề có một chút cảm giác già nua nào.
Đặc biệt cặp mắt kia, sáng sủa mà khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Dáng dấp Lăng Hàn Vũ không giống như ông anh ta. Cái này so sánh tướng mạo Lăng lão thái gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030244/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.