Editor: ThuỳLinh
Beta: NhoxPanda2
Hàn Thất Lục mí mắt giựt giựt, này nha đầu chết tiệt kia, cũng thật là cho anh tìm việc! Nguyên bản vẫn còn muốn tìm nơi yên lặng nhớ lại hồi ức bi ai của mối tình đầu. Kết quả nha đầu này vẫn cứ để anh từ thất tình trong vực sâu mạnh mẽ nhảy vào một cái khác càng sâu hơn vực sâu. Cô thật biết phá hoại ha?
Anh thấy buồn cười, nhìn An Sơ Hạ dáng vẻ uống say, cũng thật là... Có như vậy một điểm bình thường nào của con gái. Ngẩng đầu nhìn quán bar xem nơi nào đó có đồng hồ điện tử, ba giờ rưỡi, thời gian này trong nhà mẹ bình thường đều ở nhà viết bản thảo. Suy tư xong, anh vẫn quyết định đem cô lặng yên đến khách sạn.
Không tiếp tục để An Sơ Hạ khóc rống, Hàn Thất Lục chặn ngang đem cô bế lên. Tay trái kéo đầu của cô cùng lưng, tay phải cẩn thận mà ngăn cản chân cô, cái tư thế này cũng không làm cô lộ hàng, cũng sẽ không cảm thấy khó chịu.
"Lăng Hàn Vũ, tiểu tử kia tôi sẽ tự mình giải quyết, còn cậu, xem như cái gì cũng không phát sinh. Nếu như hắn ngày mai chạy thoát, cậu cũng xong đời." Lưu lại một câu nóilạnh băng như vậy, Hàn Thất Lục ôm An Sơ Hạ hướng về cửa Atlantis.
Hai người ngăn cản An Sơ Hạ ở cửa lúc nãy là nhìn thấy An Sơ Hạ bị Hàn Thất Lục ôm liền giật mình. Lạnh lùng nhìn một chút, anh biết cô có thể đi vào nhất định không dễ dàng, bờ môi hé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030224/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.