Edit: Thảo Nguyên
Beta: nhilamdn
Nghe được giọng nói ôn hòa giống như muà xuân, Lyla từ từ tỉnh táo lại. Thân thể cũng không còn phát run, giương đôi mắt mâu, cô ta cẩn thận nhìn về phía An Sơ Hạ, đến khi có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt cô, bỗng nhiên sửng sốt: "Sao lại là cô?!"
An Sơ Hạ chợt nhíu mày: "Không thể là tôi sao?" Ngữ khí của cô thật nhạt nhẽo, giống như là đối với bạn bè bình thường hỏi nhau thời tiết hàng ngày, rất thoải mái.
Tuyệt nhiên, Lyla lại thấy lo sợ trong lòng. Vừa rồi, cô ta gần như bị cái đám ăn xin kia lăng nhục, đột nhiên một đám mặc áo đen xông tới... Vừa vặn vài giây, mấy tên ăn xin kia đều bị bắn chết. Mùi máu tươi buồn nôn lập tức từ bốn phía lan tỏa, đầu óc của cô ta chỉ còn một mảnh mơ hồ...
"Vì sao? Vì sao lại muốn cứu tôi? Xem tôi như trò cười sao? Thế thì cô thành công rồi đó..."
Nói xong, Lyla liền muốn đứng dậy, An Sơ Hạ cũng cuống quýt đứng lên đi theo, cực kỳ tự nhiên đến đỡ Lyla.
Thấy trong ánh mắt Lyla mang nét lạnh lùng khinh thường, An Sơ Hạ nhàn nhạt cười: "Thực không dám giấu giếm, vì muốn chê cười cô mà chạy đến cái nơi ghê tởm này, cô thấy có hợp lý không? Tôi chỉ là... cảm thấy có lỗi với cô. Là tôi hại cô thành cái dạng này, người không ra người quỷ không ra quỷ."
An Sơ Hạ thẳng thắn, so với sự xuất hiện vừa rồi của cô, càng làm cho Lyla cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030163/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.