Edit: Khánh Linh
Beta: nhilamdn
"An Sơ Hạ, quan hệ của cô cùng Hàn Vũ tốt vậy sao?" Một trận gió lạnh sau lưng thổi qua, âm thanh Hàn Thất Lục từ phía sau sâu xa truyền đến.
An Sơ Hạ nhịn không được hung hăng run rẩy. Nghe được giọng Hàn Thất Lục, Lăng Hàn Vũ khóe miệng hơi hơi gợi lên, đem tay An Sơ Hạ kéo xuống, dùng hai tay xoay vai An Sơ Hạ qua hướng khác, đôi mắt khẽ nâng, thản nhiên noí: "Thất Lục."
Một bên Hàn quản gia bước lên phía trước, đi đến bên người Hàn Thất Lục, hơi hơi khom người chào: "Thiếu gia."
Lần này gặp nhau cũng không phải trùng hợp, mà buổi sáng, Hàn Lục Hải gọi cho Hàn quản gia, nói Hàn Thất lục xế chiều hôm nay phải hộ tống một nhân vật quan trọng đi dạo thành phố A.
Là trung tâm thường mại World Trade Center cao cấp của thành phố, bọn họ đương nhiên muốn đi dạo ở chỗ này. Chẳng qua Hàn quản gia vẫn không có cơ hội nói cho An Sơ Hạ, ông mỗi lần muốn nói đều bị An Sơ Hạ ngăn lại.
Kết quả là tình huống hiện tại này... Xét đến cùng vẫn là một câu: Tự tạo nghiệt...
"Anh sao lại ở chỗ này?" An Sơ Hạ nghi hoặc nhìn anh, trong đầu nhớ lại chính mình vừa rồi nói 'Tuy nói oan gia ngõ hẹp, cũng không hẹp đến loại trình độ này!'
Đây không phải nâng cục đá tự đập chân mình? Làm bậy không thể sống a! Đường Oan gia hẹp như vậy! Về sau cô muốn nhớ kỹ chuyện này, nhưng anh làm sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030145/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.