Mã Cách sửng sốt, cười một cách cực kì vô hại: "Tôi nhìn thấy lúc phơi nắng xếp chai kia, Manh Tiểu Nam giống như đối với cô gầm lên một câu, thì ra chỉ là các cô đùa giỡn hay sao? Thật có lỗi!"
Cô ta nói xong, lại vẫn ra vẻ vô tội thè lưỡi, điều này làm cho An Sơ Hạ trong lòng lập tức phát hỏa nhưng không có chỗ phát tiết. Rõ ràng, cô muốn gạt mọi người, đúng là Mã Cách lại không kiêng kị mà đem toàn bộ nói ra.
Là cố ý, vẫn lại là cố ý?
Cô thấy ánh mắt Mã Cách cong lên hiện ý cười, đột nhiên nhớ tới lời Tiêu Minh Lạc nói, cô gái này, cực kỳ đáng sợ.
Có lẽ, Tiêu Minh Lạc nói đúng.
An Sơ Hạ không nói gì nữa quay đầu trở lại, Phỉ Lỵ Á giờ phút này đã ngoan ngoãn không hỏi lại vấn đề vừa rồi, như lấy lòng đưa một cây kẹo que hỏi: "Sơ Hạ, cậu ăn không?"
"Cảm ơn, không cần." An Sơ Hạ cảm thấy có chút mệt, nói xong liền gục xuống bàn, nhắm hai mắt lại chợp mắt.
Mã Cách ngồi cùng bàn Tiểu F thấp giọng nói với Mã Cách: "Cô lại nói vớ vẩn cái gì vậy! Nhìn xem, Sơ Hạ bị cô nói làm cho mất hứng, về sau nói chuyện nên cân nhắc hơn đi."
Mã Cách dáng vẻ đáng thương tội nghiệp: "Tôi không biết, tôi chỉ là thuận miệng nói một chút, không nghĩ tới cô ấy lại để ý. Tôi có nên nhận lỗi với cô ấy không?"
"Không cần." Tiểu F khoát tay: "Không trách cô được!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029195/chuong-761.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.