An Sơ Hạ sửng sốt, ngay từ đầu là không hiểu, cô lập tức hiểu được, lời Hàn Thất Lục nói, là xin anh tìm người vẽ báo tường...
Gió đêm ôn nhu lay động ánh trăng, An Sơ Hạ ánh mắt nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Hàn Thất Lục: "Anh là... Anh lúc đó đã nghe được?"
Hàn Thất Lục trên mặt hiện vài phần bất đắc dĩ, kề môi để sát vào cô: "Em nói chuyện lớn tiếng như vậy, không biết chừng Hàn quản gia còn nghe được."
Nghe nói, An Sơ Hạ ảo não thúc dục nói: "Vậy anh hãy coi như không có nghe thấy đi."
Cô thật sự là không nghĩ muốn làm phiền Hàn Thất Lục, không phải già mồm cãi láo, mà là thật sự từ trong nội tâm băn khoăn. Hàn Thất Lục không nợ cô cái gì, cô không nghĩ muốn ba lần bốn lượt làm phiền anh.
Hàn Thất Lục cầm tay cô nhấc lên: "Vì sao? Em thật đúng là muốn anh cầu xin em, cho anh được gúp em sao?"
An Sơ Hạ mấp máy môi: "Em không có ý này... Chỉ là cảm thấy, làm vậy là phiền đến anh..."
Cô còn chưa nói hết, một giây sau đã bị Hàn Thất Lục giơ tay lên gõ vào đầu. Lực không mạnh, xong cũng không nhẹ.
Cô che đầu, trừng mắt nhìn Hàn Thất Lục: "Anh gõ em làm gì?"
Hàn Thất Lục trước bắt lấy tat côủ không có buông ra, ngược lại cầm thật chặt. Anh ghé sát mắt mình vào cô, nói từng câu từng chữ: "Em tới cùng có hay không coi anh như chồng em? Giữa vợ chồng, chẳng lẽ còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029191/chuong-764.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.