An Sơ Hạ vớt nước lên mặt, cười hì hì nói: "Cái này ấy, phải dựa vào kĩ năng. Quen tay hay việc biết không? Nếu nắm được kĩ năng, thuần thục, tự nhiên vài lần liền múc lên được ngay."
"Em trước kia rất hay múc nước?" Hàn Thất Lục buồn bực hỏi.
"Đương nhiên rồi." An Sơ Hạ nói xong, ở trong lòng cười khổ một cái: "Anh quên, em không phải từ nhỏ sinh sống ở Hàn gia. Thời điểm trước kia, mỗi khi dùng nước phải có kế hoạch. Bể nước ước tính chỉ đựng được một mét khối, nếu dùng để giặt quần áo quá lãng phí rồi. Liền đi đến khu vực bên ngoài cách nhà vài km để giặt, nơi đó có giếng nước, rất nhiều người dân xung quanh khu vực đều đến đó giặt quần áo."
Chuyện này đối với Hàn Thất Lục mà nói quả thực là không thể tin được. Anh mua một chiếc xe cũng chỉ là chuyện hỏi qua Hàn Lục Hải một câu, chắc chắn không bao giờ phải lo lắng đến lãng phí nước.
Hàn Thất Lục đến bên cô, cẩn thận vỗ về đầu cô nói: "Yên tâm đi, về sau anh sẽ không để cho em phải lo lắng chuyện lãng phí nước."
Đây là lời hứa hẹn thiết thực nhất.
An Sơ Hạ nghiêm túc gật đầu: "Vậy anh cần phải nói được thì làm được nhé."
"Đương nhiên, bản thiếu gia là loại nào..."
"Hai người các ngươi, có thể tại nơi này của tôi liếc mắt đưa tình sao?" Tiếng nói Tố Viện đột nhiên vang lên, ngắt lời Hàn Thất Lục, gương mặt cô lạnh lùng nói: "Hay là không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029182/chuong-768.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.