Edit: Bống
Beta: Kaly Vương
An Sơ Hạ mặt đỏ lên, nhịn không được đẩy anh, than thở nói: "Bệnh thần kinh!"
"Anh không có bệnh thần kinh." Hàn Thất Lục tâm tình thật tốt, bởi vì buông lỏng chuyện sắp phải thi đấu với trường cao đẳng kia mà tâm tình mệt nhọc cũng bị cuốn trôi rồi.
Rất nhanh, hai người đi tới phòng thay đồ, phòng thay đồ lớn lớn nhỏ nhỏ, An Sơ Hạ còn nhớ rõ cảnh tượng lần trước cùng Hàn Thất Lục vào cùng phòng thay đồ.
Quả thực là... Chuyện cũ không chịu quên!
"Vào đi, cho em ba phút." Hàn Thất Lục nói xong, ngồi ở ghế dài bên ngoài, trên ghế dài vẫn còn để lại đồng phục bóng rổ, chiếc áo số sáu, không biết của ai.
Cũng đã đến nơi này, nếu không đi vào liền có vẻ làm kiêu. Bất quá dù sao đến lúc đó cũng cần phải mặc, chi bằng hiện tại thử trước một lần
Nghĩ như vậy, An Sơ Hạ trong lòng thả lỏng một chút, đem bánh mì cùng sữa ném cho Hàn Thất Lục, mang theo túi lớn vào phòng thay quần áo của Hàn Thất Lục.
Bố trí nơi này với lần trước giống nhau như đúc, An Sơ Hạ đem túi lớn để ở trên ghế. Mở túi ra, bộ váy trắng lập tức hiện ra ngay trước mắt.
Toàn bộ váy tựa như một đóa hoa sen trắng, vừa vặn bao bọc ở nửa người trên.Váy cao trên đầu gối năm phân, lưng đính một bông hoa tinh xảo, có một đường nối với đai lụa hoa rộng quanh ở phía sau lưng, tạo thành một cái nơ khổng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029150/chuong-787.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.