Edit: evilkim
Beta: dangngocchau
"Nha đầu, không nghĩ tới ngươi so với lão nhân ta còn yếu hơn."
"Nha đầu kia, thật đúng là cố ý."
"Dáng dấp lúc lớn lên cũng rất tốt. Ha ha, có ý tứ, lão nhân ta từ trước tới giờ sao không phát hiện ra người này miệng mồm lanh lợi như tiểu miêunhưng kỳ thật như vậy thật là thú vị."
"Cho nên tỉnh nhanh một chút đi, lão nhân ta còn có rất nhiều lời muốn nói với ngươi."
Là ai? Là ai nói chuyện với cô?
Hình như là giọng của một ông già, ngược lại giọng nói này còn rất quen, bất quá, giống như có phần chán ghét. Là ai? Người này là ai vậy? Vì cái gì không ngừng làm phiền cô, cô muốn nghỉ ngơi tốt một chút, nghỉ ngơi thật tốt...
Chờ đã, tai nạn xe cộ!
Manh Tiểu Nam chợt mở mắt, vừa mở mắt đã nhìn thấy trần nhà trắng, cùng với một cái bình nước biển, từng giọt truyền cho cô.
"Nha đầu, ngươi đã tỉnh." Bên trái truyền đến giọng quen thuộc, giọng này giống như lúc cô nửa tỉnh nữa mê lúc nãy nghe thấy.
Manh Tiểu Nam lập tức quay đầu, đập vào mắt là gương mặt tươi cườicủa Tiêu Lão Thái Gia.
Có phải cô vẫn còn chưa tỉnh không? Nếu không, làm sao có thể cảm thấy được Tiêu Lão Thái Gia lại cười với cô như vậy?
Bất quá, vì sao cô ở trên giường bệnh?
Manh Tiểu Nam chợt nhảy dựng lên, lại phát hiện cánh tay của mình, đầu gối còn có chân đều băng bó. Cô đưa tay sờ sờ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029124/chuong-802.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.