Ed: HuongMjuMju
Beta: Thanh Tuệ An
Chấn kinh!
An Sơ Hạ cả người đều đã hóa đá, nếu lúc này có một trận gió thổi tới, cô đoán chắc sẽ bị hoà vào gió, cả người đều tan thành bụi phấn.
"Chị gái, cô đùa kiểu gì vậy..." An Sơ Hạ cố gắng nặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, vô cùng cứng ngắc nói: "Tôi đi xem vị hôn phu của tôi vết thương được xử lý thế nào rồi."
"Này! Không thể được!" Tay cô ta lại đặt lên vai cô, thái độ cường ngạnh nói: "Cô đi, tôi tìm ai để trả tiền đây, chỗ này giá trị chắc không ít tiền."
Lời này mới vừa thốt ra, hơn mười tờ nhân dân tệ màu đỏ phi đến trước mặt cô, rơi trên mặt đất.
"Chỗ tiền ấy chưa đủ sao?"
An Sơ Hạ ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập ức chế không khỏi kinh ngạc: "Khang Văn, làm sao có thể là anh?"
"Đủ rồi, đủ rồi, đủ rồi!" Cô gái kia lập tức ngồi xổm người xuống nhặt tiền tá lả rơi trên mặt đất, quay đầu nhìn An Sơ Hạ thấp giọng nói: "Nhìn cô lại vẫn còn thanh thuần, không nghĩ tới đồng thời câu dẫn hai người đàn ông."
"Cút!" An Sơ Hạ lạnh lùng nhìn cô ta, những chữ khác cô một từ cũng không muốn nói.
Vừa cảm thấy ghê tởm, vừa cảm thấy cùng với người như thế căn bản không cần thiết giải thích!
Cô thực hối hận chính mình vừa rồi vẫn cùng cô ta này nói chuyện nói lâu như vậy.
"Sao lại có mình cô ở đây!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029108/chuong-812.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.