Ed: HuongMjuMju
Beta: Gấu
Trong quán cà phê bên cạnh sân bay, ông già kia sau khi nói trợ lý của ông ta cùng Sơ Hạ ra ngoài, nói với anh ta câu nói đầu tiên là: "Cậu muốn làm người kế nghiệp của ta không?"
"Piano chỉ là hứng thú, sẽ không trở thành của nghề nghiệp của tôi."
"Không có chuyện gì tuyệt đối. Đời người ngắn ngủi như vậy, vì sao nên vì nghề nghiệp mà sống? Chẳng lẽ không phải là vì vui vẻ mà sống sao? Làm đồ đệ của ta đi."
"Cảm ơn ông, nhưng là, thật xin lỗi."
"Cậu thích cô bé kia đúng không?"
"..."
"Âm nhạc có thể làm cho người ta quên đau xót, mà ta, có thể giúp cậu đem hứng thú biến thành nghề nghiệp, mà còn là nghề nghiệp được vạn người kính trọng."
"..."
"Suy xét một lần đi, chờ ta về nước hãy trả lời ta, ta sẽ lại tìm cậu."
Cuộc nói chuyện trong quán cà phê, anh vẫn rành rành trước mắt. Còn nhớ rõ lần đầu tiên chạm vào Piano, chiếc Piano kia, là từ một tên vay nặng lãi không trả nổi lấy đồ trong nhà ra gán nợ, khi ngón tay anh chạm vào phím đàn, âm thanh kia, xúc cảm kia, anh cả đời cũng không quên được.
Buổi sáng, trời xám mờ một mảnh, đến giữa trưa, lại mưa phùn lất phất. Hai bờ sông gió thổi qua bãi cỏ lau vàng, phát ra tiếng "Shasha", tăng thêm một chút thương cảm.
"Trời mưa rồi." Đội trưởng lo lắng trùng trùng ngẩng đầu nhìn trời, các đội viên còn đang kiên trì không ngừng tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029098/chuong-818.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.