Ed by Kiều Vi
Beta:
"Được." Thiên Hâm gật đầu, nhìn An Sơ Hạ nói: "Tôi đi trước, cô nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai tôi đến thăm cô."
"Thăm tôi làm gì?" Từ Duyệt bình thản nói một câu, kéo qua Thiên Hâm: "Tôi đón cô xuất viện."
Thiên Hâm nhanh nhẹn tránh được bàn tay Từ Duyệt, đi đến góc tường đem túi lớn xách chứa lão Khương lên, cười nói: "Duyệt Duyệt, cô vẫn nên đi ngủ sớm một chút đi, tôi có đèn pin và ô dù, có thể đi một mình."
"Được rồi..." Từ Duyệt trong mắt chảy qua khôn kể mất mác, cô cầm lấy trong tay di động, rất nhanh lại dương lên tươi cười.
Thiên Hâm đi rồi, Từ Duyệt cũng đi vào phòng ngủ của bà, phòng nội chỉ có Từ Hân và hai người. Từ Hân dọn dẹp phòng một lúc, sau đó lại giúp cô thay khăn nóng, lúc này mới đến ngồi trên ghế cạnh giường.
Thấy An Sơ Hạ còn mở mắt, cô liền mở miệng nói: "Duyệt Duyệt là bị người này làm hư, nhưng là đáy lòng không xấu, lời cô ấy nói, cô chớ để ở trong lòng, nha đầu kia là bốc đồng nên nói thế."
An Sơ Hạ gật đầu, dương lên một nụ cười tươi tắn, bày tỏ mình đều không để ý.
"Có thể dùng được di động như vậy, trong nhà nhất định rất nhiều tiền? Vậy cô vì cái gì mà lại ở Lệ Giang Thượng? Mà cô có vẻ ở Giang Thượng rất lâu rồi." Từ Hân đang muốn tiếp tục hỏi, đột nhiên bụm miệng: "Này! Tôi quên cô hiện tại không thể nói chuyện, vậy cô nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029092/chuong-823.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.