Edit: Nguyên Thảo + Team 4 <3
Beta: Ri
Từ Duyệt không tự chủ được tay nắm chặt góc áo, Thiên Hâm quở trách nhìn cô một cái, nói: "Duyệt Duyệt, những lời này, không thể nói bậy!"
"Nói bậy?" Từ Duyệt trên mặt biểu hiện bối rối, như có nét biến động, sau cùng rốt cục lộ ra nét cười nói: "Em biết mà, anh làm sao có thể thích một người vừa gặp mặt chưa đến hai, ba lần. Ngày mai, anh sẽ trở lại trường trung học của thành phố mất năm ngày không được nhìn thấy anh..."
Thấy Từ Duyệt lại không xoắn xuýt hỏi đi hỏi lại việc thích An Sơ.... Trong lòng anh cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhưng đồng thời, anh vừa bắt đầu nghi ngờ bản thân mình vì cái gì muốn buông thả một lần, chẳng lẽ, mình thật sự thích người con gái vừa gặp một hai lần đấy sao?
Điều này hình như...không logic gì hết.
Nhất định là ảo giác, chỉ là cảm thấy thương hại thôi, anh ta tự nhủ như thế. Nhất định là như vậy!
Ở trên cầu phía Đông trung tâm thành phố.
"Bao lâu nữa thì mới hết kẹt xe???" Tiêu Minh Lạc căng thẳng cau mày hỏi.
"Không biết ạ." Lái xe thở dài: "Tại sao tai nạn xe lại xảy ra đúng lúc này, con đường này đã kẹt cứng, cho dù chúng ta muốn tiếp tục đi thẳng về phía trước, hay quay xe lại thì cũng không thể nào kịp trở về công ty. Minh Lạc thiếu gia, bây giờ phải làm thế nào ạ?
Tiêu Minh Lạc nhìn đồng hồ trên cổ tay, kim đồng hồ chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029084/chuong-827.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.