Edit: Vii, Shuu, La, Thu + Team 4
Beta: @anhduong2506
Thiên Hâm kéo Từ Duyệt bỏ chạy, chạy rất xa khi không còn nghe tiếng tên Nhị Lại Tử thét. Bọn họ mới dừng bước, Từ Duyệt cực kỳ xấu hổ nhận lỗi: "Thật xin lỗi anh Thiên Hâm, đều do em lỡ miệng."
"Không sao cả." Thiên Hâm lắc đầu, nói: "Dù sao chúng ta cũng nhìn thấy được An Sơ, cô ấy đã thức dậy, còn nữa, anh nhìn tên đó trong lòng có chút sợ cô ấy. Trái lại lúc này cũng sẽ không có gì nguy hiểm, bà nội sẽ sớm trở lại, chúng ta vẫn đi về trước đi."
"Vâng." Từ Duyệt gật đầu đồng ý.
Kết quả là, vẫn chưa đưa được nhân sâm dại, nhưng nhìn thấy An Sơ không có gì nguy hiểm, trong lòng cô cũng yên tâm phần nào. Nếu không thì, thật sự cô sẽ có cảm giác áy náy tội lỗi với An Sơ.
Nhưng cảm giác này đến từ đâu, cô cũng không nói rõ được. Cô bỗng nhớ tới mình đã đọc qua một bài kinh thánh.
Trong bài kinh thánh này có một câu cuối cùng là: "Là một người may mắn phải biết xấu hổ khi đứng trước người bất hạnh".
Cô suy nghĩ, có lẽ cảm giác tội lỗi của bản thân đều xuất phát từ chính câu nói này chăng?
Nhưng giống như bác Thiên đã nói, đây là số mệnh, là số mệnh của An Sơ, không thể thay đổi. Chỉ hi vọng An Sơ có thể tiếp tục cố gắng vượt qua số mệnh, kiên cường để sống sót.
Hai người về đến nhà không lâu, bà nội cùng Từ Hân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029082/chuong-829.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.