Edit: Nym Pi & La Pluie
Beta: LaPluie
"Vì sao lại muốn nói dối tôi?!" Nam Cung Tử Phi lạnh lùng hỏi, trong mắt tràn đầy đau khổ.
"Lão đại, anh biết tôi giả bộ như vậy, cũng là vì tốt cho anh..." Đại Hổ vất vả lắm mới nói ra được những lời này, sắc mặt trở nên trắng bệch khó coi.
Nhưng anh vẫn lại khẽ cắn môi, tiếp tục nói: "Nếu anh đã biết rõ rồi, ngoại trừ lo lắng, không nên làm chuyện gì vô ích. Mà hiện tại An Sơ Hạ kia đã không việc gì rồi."
Mặt Nam Cung Tử Phi biến sắc, thu tay về trong phút chốc. Đại Hổ hiện tại đang ngồi ở trên mặt đất thở hổn hển, hô hấp cuối cùng trở lại bình thường, hơi thở cũng từ từ bình ổn.
Anh ngẩng đầu nhìn Nam Cung Tử Phi, Nam Cung Tử Phi đang đứng một mình trước cửa sổ trong đại sảnh, nét mặt vừa lộ vẻ bi thương, lại vừa như gắng gượng. Ngoài kia mùa thu đã đến, toàn bộ cây lá trong vườn đều ngả sang màu vàng, mặt cỏ vừa mới tu sửa đã hiện lên một chúa héo úa.
Mặc dù sớm biết tình hình của An Sơ Hạ, nhưng anh cũng không thể cứ tự nhiên mà gia nhập đội ngũ tìm kiếm. Như vậy thật sự quá nổi bật, trái ngược với lý tưởng sống im hơi lặng tiếng ở nơi này của anh. Mà Hàn Thất Lục bên kia, nhất định phái nhiều nhân lực và đủ nguồn lực để tìm người.
Đại Hổ nói rất đúng, mặc dù sớm biết chuyện này, ngoại trừ lo lắng, còn làm bất cứ chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029060/chuong-841.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.