Ed:?
Beta: Na + La
Biểu cảm trên mặt Hàn Thất Lục ngưng lại, nhìn ánh mắt của An Sơ Hạ sáng rực hơn nửa ngày mới chịu thua, trung thực nói: "Cái kia lúc trước, ba mẹ anh không chịu chấp nhận Hướng Mạn Quỳ, cho nên anh đã... Bỏ nhà ra đi."
An Sơ Hạ ánh mắt tối tăm, nhưng lập tức lại sáng lên. Cái kia dù sao cũng là chuyện đã qua rồi, cô cũng không nên làm một bình dấm chua, không nên làm không khí căng thẳng.
"Vậy anh đi đâu?" Cô nhìn sang Hướng Mạn Quỳ, hỏi.
"Chính là chỗ đó đấy." Hàn Thất lục chỉ hướng phía đông, cực kỳ bình thản nói: "Chính là nơi mà anh dẫn em đi ăn mì ăn liền ở bên trong."
An Sơ Hạ há to miệng: "Vậy cũng gọi là bỏ nhà ra đi hả?"
Hàn Thất Lục đương nhiên là nhíu mày nói ra: "Vậy thì làm sao? anh đi hơn nửa tháng, mà không ai đến tìm anh hết."
Quả nhiên là chỗ sâu tốt nhất để trốn, An Sơ Hạ lắc đầu: "Anh nha, cũng không biết cân nhắc người khác cảm thấy thế nào. Anh,cái này chẳng phải là "Mất tích "sao,bọn họ hẳn là phát điên mất."
"Không được nói chuyện này." Đôi mắt Hàn Thất Lục phát ra ánh sáng quỷ dị, không có ý tốt mà chu môi tiến lên một bước, thấp giọng nói ra: "Chúng ta nên nói chuyện vừa rồi em đã ăn đậu hũ."
"Khục khục khục..." An Sơ Hạ thoáng cái nhịn không được, kịch liệt mà ho khan lên.
Xấu xa! Hàn Thất lục nói cô vừa rồi mời anh ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029056/chuong-843.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.