Beta: anhduong2506
Cô đang muốn đứng lên, đột nhiên liền thấy phía sau An Sơ Hạ là Hứa Niệm Niệm vẻ mặt có chút băn khoăn bất an.
"Cậu... Cậu như thế nào lại dẫn cô ấy lên đây?" Manh Tiểu Nam lập tức ngồi dậy hỏi. An Sơ Hạ bỏ đi ánh mắt cô, nói: "Giang Nam, sự tình trước chúng ta coi như cái gì cũng không phát sinh. Về sau mọi người gặp mặt không ngại ngùng, thật tốt? Cậu nói đúng không?"
Giang Nam hoàn toàn bỏ qua cái nhìn cảnh báo của cô, đứng dậy, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Hứa Niệm Niệm nói: "Sơ Hạ, cậu muốn giải hòa, tớ không muốn! Cậu có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, nhưng sự việc đã xảy ra liền là đã xảy ra. Tất cả đều vì cô ta nhảy sông, làm hại cậu đến bây giờ thân thể lại vẫn suy yếu như vậy. Việc này, cậu có thể xem cái gì đều không có phát sinh, nhưng tớ làm không được!"
Hai mắt Hứa Niệm Niệm dần dần ảm đạm, ý nghĩ hối hận hiện lên tại trên mặt của cô. Cô thật sự là hối hận chính mình lúc trước như vậy như thế ngốc, chính mình khinh thường sinh mệnh còn chưa tính, lại vẫn để cho An Sơ Hạ bị kéo vào. Tự trách, trong đầu cô hiện lên duy nhất cảm xúc đó.
"Cậu ít nói vài câu đi!" An Sơ Hạ hạ giọng nói, bí mật kéo tay áo Manh Tiểu Nam.
"Tôi..." Manh Tiểu Nam đang muốn nói chuyện, Hứa Niệm Niệm đột nhiên nâng mắt nhìn cô nói: "Thực xin lỗi, những việc trước đây là tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029052/chuong-845.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.