Edit+Beta: lapluie99
"Ném?" Hàn Thất Lục nhíu đôi lông mày đẹp đẽ lại, mười phần vô tội nhún vai, vô sỉ nói: "Sao có thể nói là ném được? Anh chỉ để trên mặt đất mà thôi."
"Anh!" An Sơ Hạ chán nản, giơ tay đẩy bả vai của Hàn Thất Lục và nói: "Đó là xe đựng đồ của người khác đó! Sao anh có thể lấy của người khác như vậy!"
"Nơi này không phải nơi công cộng à?" Hàn Thất Lục làm ra bộ dạng "Anh không làm sai chuyện gì", tỏ vẻ nghiêm mặt nói: "Còn nữa, nơi đó không ai, sao anh biết xe đựng đồ này là của người khác còn đang sử dụng?"
"Đây là lẽ thường mà, được chưa?!" An Sơ Hạ cảm thấy bản thân mình sắp bị Hàn Thất Lục làm cho tức giận đến thổ huyết rồi!
Cô đành phải nhanh chóng lấy hết những thứ mình vừa chọn trong xe đựng đồ ra, suy nghĩ một lát, rồi ném tất cả chúng vào trong long Hàn Thất Lục. Ngay sau đó đẩy xe đựng đổ về lại chỗ ban đầu kia, nhặt đồ của người khác lên bỏ vào trong đó. Cô lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi quay trở về.
Mới vừa bước trở về không bao lâu, cô liền nhìn thấy một người phụ nữ lôi kéo một đứa bé, trách cứ nói: "Bảo con đừng có chạy lung tung mà con không nghe, không được chạy lung tung một lần nữa, con có nghe hay không?! Siêu thị lớn như vậy, mẹ rất khó tìm thấy con!"
An Sơ Hạ liếc xéo Hàn Thất Lục một cái: "Thấy chưa? Những đồ đạc bên trong đều của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029048/chuong-848.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.