Edit:?
Beta: La Pluie
"Không phải sợ." Hàn Thất Lục nhàn nhạt nói, nhấc tay lên để trên vai cô.
Cô cảm thấy trên vai nặng một chút, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm. Anh chàng này tuy bướng bỉnh, lại luôn luôn có thể dễ dàng cho cô cảm giác an tâm.
Hai người một đi thẳng một mạch đến phòng học, có Hàn Thất Lục bên cạnh, không ai dám nhìn hoặc dám nói cái gì. Nhưng không phải lúc nào Hàn Thất Lục cũng có thể mỗi giờ mỗi phút đều ở bên cạnh, cô thường xuyên phải đi một mình, cho nên cần tiếp tục giả vờ kiên cường, mặc dù trong lòng đã vỡ tan thành hạt cát.
"A, An Sơ Hạ." Bởi vì ngồi bàn đầu, Phỉ Lỵ Á luôn luôn là người đầu tiên chào hỏi cô, cô vừa lên tới đã nói: "Hôm nay, sẽ công bố thành tích, mình nghe nói, cậu phải duy trì vị trí thứ nhất ba lần, mới có thể huỷ bỏ hình phạt. Thế nhưng... Chắc chắn sẽ có giáo viên chỉnh sửa, cậu không sợ sao?"
"Có cái gì phải sợ?" An Sơ Hạ cười ảm đạm, khoát tay lên vai Phỉ Lỵ Á, thoải mái một chút nói: "Cho dù là lấy hay không lấy được danh hiệu, vẫn còn có thể tham dự kì thì Cao đẳng và Đại học. Ý của cậu là cảm thấy tớ không có khả năng thi đậu vào trường Đại học A sao?"
"Đương nhiên không phải ý này!" Phỉ lỵ Á thấy cô vui vẻ nói đùa như vậy, trong lòng lúc này mới bớt lo lắng.
Cô còn sợ An Sơ Hạ chịu áp lực rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029028/chuong-857.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.