Edit: Tiểu Ly
Beta: La Pluie
"Anh tựa như khói lửa mỹ lệ, như thế..."
"Hàn Thất Lục, anh đang ở đâu vậy? Chúng em đều đã ăn xong rồi, còn không thấy anh đâu. Hàn quản gia nói anh tạm thời có chuyện gì đi ra ngoài, anh đang ở đâu?" Tiếng An Sơ Hạ từ bên kia truyền đến.
Cô vẫn hoàn toàn không biết khi mình ở trận bóng rổ, tình cảnh có bao nhiêu nguy hiểm.
Nhưng cô không cần phải biết, có anh ở đây là tốt rồi.
"Minh Lạc nói là có việc gấp muốn tìm anh, không nghĩ là tìm anh uống rượu. Em ngoan ngoãn ở nhà chơi đi, nếu muốn ra ngoài thì bảo với Hàn quản gia, anh chắc tối muộn mới về."
"Được, em biết rồi." An Sơ Hạ nói xong cúp điện thoại.
Tiêu Minh Lạc đi lên phía trước vài bước, khẽ mấp máy môi dưới, nói: "Cậu đi thử xem đi, có lẽ cũng không thật sự chính xác."
"Ừ." Hàn Thất Lục đáp lời, một lần nữa cầm điện thoại gọi một dãy số: "Có thời gian không? Cô ở nơi nào, tôi tới tìm cô."
...
"Xem ra hôm nay trời trở gió, có thể đưa được cả anh đến đây." Hướng Mạn Quỳ cười nhẹ, trên người mặc bộ trang phục màu sắc trang nhã, ấm áp, ngồi ở giữa thuyền.
Nơi này ở thành phố A, là đệ nhất danh cảnh trên hồ, bình thường du khách rất nhiều, nhưng đang là đầu đông, lại chưa có tuyết rơi, du khách so với bình thường ít đi một chút.
"Cô xem ra rất vui." Hàn Thất Lục ngồi đối diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029011/chuong-867.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.