Edit: Tiểu Mãn
Beta: La Pluie
"Hoá ra là như vậy." An Sơ Hạ bừng tỉnh, khi đó lại ngửa đầu nhìn về phía pháo hoa và Khương Quốc Lập, trong mắt có một chút kính nể.
"Thình thịch! Bốp!" Phía chân trời nơi ánh sang vùn vụt phóng lên bầu trời, tại đó phát ra ra vô số loại màu sắc lấp lánh.
Dần dần, pháo hoa càng ngày càng nhiều, trên bầu trời xuất hiện đủ các loại pháo hoa hình thù khác nhau, thật đẹp mắt.
Cô ngửa đầu nhìn pháo hoa, gương mặt lộ vẻ khát khao, nhưng tay cô bỗng cảm thấy căng thẳng, cô cúi đầu xuống vừa lúc nhìn thấy Hàn Thất Lục bất ngờ nắm tay cô.
"Năm! Bốn! Ba! Hai! Một!" Lúc này tất cả loa phát thanh ở trung tâm thành phố đều đếm ngược.
"Năm mới vui vẻ." Hàn Thất Lục nhìn về phía cô, đáy mắt chiếu ra một mảnh pháo hoa rực sáng.
Cô sửng sốt, lập tức nở nụ cười: "Anh cũng vậy, năm mới vui vẻ."
"Còn nữa." Hàn Thất lục ngừng lại một chút, vừa hít sâu một hơi, vừa nói nói: " Khi ở trên xe em hỏi anh câu hỏi kia. Câu trả lời của anh là, được!"
Câu hỏi của cô là - anh sẽ luôn ở bên cạnh cô sao?
...
Sáng sớm hôm sau, An Sơ Hạ bị một trận mùi hôi làm cho bừng tỉnh.
Thật hôi thối? Tại sao có thể có mùi hôi thối này? Là ảo giác sao?
Cô trở người lại, tối hôm qua rạng sáng mới được ngủ, cô chuẩn bị ngủ tiếp.
Thế nhưng mùi thối kia biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2028998/chuong-872.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.