Edit: La Pluie
Beta: @anhduong2506
Nhưng Hàn Thất Lục không trả lời, bước vài bước tiến đến ôm chặt lấy cô vào lòng, giống như là muốn ghi tạc cô vào thân thể mình.
"Anh làm sao vậy?" Cô sửng sốt một chút: "Đã...xảy ra chuyện gì sao?"
Hàn Thất Lục lúc này mới buông cô ra, thu tay nói: "Không xảy ra việc gì, Sơ Hạ, ra ngoài sống cùng anh đi!"
"..."
Đây là đang thỉnh cầu cô sống chung sao?
Tuy nhiên, bọn họ không phải ngay từ đầu chính là...sống cùng nhau sao? Hiện tại đột nhiên lại nói điều này, thật sự là kỳ lạ.
Cô rướn người lên ngửi ngửi, nhíu mày nói: "Không bị sốt! Cuối cùng là anh làm sao hả?"
"Không, anh nói lung tung thôi." Hàn Thất Lục bỗng nhiên khẽ vươn tay, lấy di động của cô, sắc mặt bình tĩnh nói: "Điện thoại di động của anh không thể lên mạng, em cho anh mượn điện thoại dùng một chút."
"Hoá ra là chuyện này à. Em còn tưởng rằng là có chuyện gì xấu xảy ra. Anh cầm đi, dù sao sau khi tắt điện em cũng muốn ngủ."
Cô không chút để ý nói.
"Anh đi trước nhé." Anh nói một câu nhàn nhạt, xoay người bước đi.
Mười một giờ gác cổng sẽ cắt điện ở các dãy phòng ngủ, không thể lên mạng bằng laptop, thêm nữa anh lại cầm điện thoại di động đi, ít nhất đêm nay An Sơ Hạ sẽ không biết chuyện này. Vài ngày kế tiếp, anh chỉ cần đạp trên đầu sóng ngọn gió giấu diếm cô, cô vĩnh viễn sẽ không biết bản thân mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2028985/chuong-880.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.