Edit: La Pluie
"Anh đi vệ sinh kéo em đi làm gì, thôi, em muốn nghe Sơ Hạ hát mà." Manh Tiểu Nam tỏ ra cực kỳ khó chịu muốn rút tay về.
Tiêu Minh Lạc cũng không có ý buông tay ra, vừa lôi vừa kéo Manh Tiểu Nam ra ngoài.
Cửa phòng hát lần thứ hai đóng lại.
Không biết Tiêu Minh Lạc kéo Manh Tiểu Nam cùng đi vệ sinh là trùng hợp, hay là nghe được đoạn đối thoại của cô và Hàn Thất Lục, tóm lại, trong lòng cô bởi vậy mới thả lỏng được một chút.
Với Hàn Thất Lục có một người đã là mất mặt, so với hiện tại có ba người trước mắt lại càng mất mặt hơn.
"Vẫn còn thất thần làm gì hát đi thôi." Hàn Thất Lục vẫn ung dung dựa vào sô pha nhìn cô.
Âm nhạc từ từ vang lên.
"Khi em nghe thấy giọng nói của anh, có một cảm giác rất đặc biệt."
Ánh mắt An Sơ Hạ nhìn lời bài hát trên màn hình, không chú ý đến thời điểm Hàn Thất Lục nghe thấy câu đầu tiên, niềm xúc động đã hiện lên trong đôi mắt.
"Khiến cho em không ngừng suy nghĩ, không thể quên anh một lần nữa."
Cô cho rằng hát ca khúc này sẽ cảm thấy có chút buồn cười, nhưng thật sự hát ra miệng, một chút buồn cười cũng không dấy lên, thay vào đó trong lòng lại cảm thấy nặng trịch. Cô nhớ lại những ngày bản thân ở thôn Thiên hộ, thời gian ở nhà kẻ vô lại kia.
Khoảng thời gian đó, không một giây phút nào cô ngừng nghĩ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2028924/chuong-911.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.