Edit: La Pluie
Là cô nghĩ chuyện này quá đơn giản rồi.
Một giây sau, một đôi tay phủ trên mu bàn tay cô, ngay sau đó cả người cô bịkéo vào một vòng tay quen thuộc.
"Không cần nói lời xin lỗi với anh." Giọng nói tinh tế của Hàn ThấtLục truyền đến: "Toàn bộ đều thuận theo tự nhiên đi."
"Không hay không hay rồi!" Ngoài cửa truyền đến tiếng nói của ngườigiúp việc.
An Sơ Hạ vội vàng đẩy Hàn Thất Lục ra, đảm bảo một khoảng cách thích hợp, vừalúc cửa phòng được mở ra, người giúp việc cũng bỏ qua phép tắc, vội vàng nói:"Tiểu thiếu gia, không hay rồi! Ông cố ngất xỉu rồi! Hiện tại đang đượcđưa đến bệnh viện!"
An Sơ Hạ thất thần tại chỗ.
"Sao lại như thế?" Hàn Thất Lục cau mày: "Làm sao có thể độtnhiên ngất xỉu?"
"Cụ thể tôi cũng không rõ ràng lắm, tôi chỉ biết ông đột nhiên gọi QuốcLập thiếu gia tới thư phòng, sau đó Quốc Lập thiếu gia liền ôm ông chạy đến,nói chúng tôi gọi xe cứu thương." Người giúp việc nói xong, nghĩ ngợi lạibổ sung một câu: "Phu nhân đã xuất phát đi bệnh viện, người cũng khẩntrương thay quần áo rồi đi xem đi."
"Tôi biết rõ." Hàn Thất Lục vuốt cằm: "Sơ Hạ, em ở lại nhà, cóchuyện gì anh sẽ gọi điện thoại cho em."
An Sơ Hạ lo lắng nói: "Không cần em đi cùng anh sao?"
"Không cần." Hàn Thất Lục nói xong không hể kiêng dè cởi bỏ áo ngủtrên người.
An Sơ Hạ vội vàng xoay người, bước nhanh ra khỏi cửa phòng.
Thời điểm cô vừa đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2028920/chuong-913.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.