Thẩm Xước tức giận đến mức đầu óc ong ong, “Cậu, cậu có ý gì.”
Dịch Thận gập máy tính lại, một tay cầm lấy nó rồi đứng dậy.
“Ý tôi là.”
Anh cao hơn Thẩm Xước một chút, giọng nói trầm thấp khiến người ta có cảm giác như vén lớp sương mù dày đặc nhìn thấy vầng trăng lạnh, giọng điệu đầy quả quyết: “Tôi nhìn trúng em gái cậu rồi, định theo đuổi đàng hoàng.”
“Đừng nói là tôi không báo trước nhé.” Dịch Thận vỗ vai anh ấy, nhưng bị Thẩm Xước gạt tay ra.
Anh không bận tâm, phủi bụi trên tay áo, “Chỉ giáo nhiều nhé, anh vợ.”
Sinh Yểu thấy rõ mặt Thẩm Xước tối sầm lại, giống như núi lửa sắp phun trào, Dịch Thận khẽ gật đầu với cô ấy rồi lướt qua hai người bỏ đi.
Thẩm Xước quay đầu lại, gào lên với anh: “Dịch Thận!! Cậu đừng hòng! Dám theo đuổi, tôi sẽ liều mạng với cậu!”
Đáng tiếc, bóng người đã sớm biến mất.
Thẩm Xước tức đến mức muốn phá nhà, Sinh Yểu kịp thời đấm anh ấy một cái để cắt đứt cơn giận dữ của anh ấy, cô ấy lẩm bẩm: “Thẩm Xước, cứ hay cáu gắt như vậy không tốt cho tuyến vú đâu.”
Thẩm Xước: !! Em gái còn không giữ được! Tôi cần tuyến vú làm gì nữa!
Sinh Yểu: …… Nói cũng có lý.
“Anh quen Dịch Thận lâu như vậy, chưa từng thấy anh ấy chủ động với cô gái nào.” Thẩm Xước liếc Sinh Yểu, “Trước đây không phải em nói Viên Viên đơn phương sao! Sao giờ cậu ta lại quay ra theo đuổi!”
“Có phải cậu ta đang toan tính lợi dụng Viên Viên điều gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-dot-thuan-bach/5289995/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.