Cùng với sự ngưng đọng của không khí còn có nhịp tim của Thẩm Viên.
Một tiếng “Ù” vang lên—— Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Sự từ chối của anh gần như đã đập tan lòng tự trọng của Thẩm Viên.
Cảm giác xấu hổ tột độ đã đốt cháy mọi lý trí, mắt cô đỏ hoe, kéo cổ áo anh nhất quyết muốn hôn, phát ra những tiếng nỗ lực gồng mình.
Cơ thể cô gái khi say càng mềm mại hơn, vì dùng sức mà cọ xát vào người anh, như thể đang cố sức để cưỡng hôn.
Hơi thở vốn dĩ ổn định của Dịch Thận cũng bị cô làm cho rối loạn hết cả lên. Anh hơi dùng sức, giữ lấy gáy cô rồi ấn chặt người xuống ghế sofa.
“Thẩm Viên!” Dịch Thận nhấn mạnh từng tiếng, giọng nói rất nặng nề.
“Cô có biết cô đang làm gì không?!”
Thẩm Viên nhìn anh, nước mắt rơi xuống lã chã.
Vừa tủi thân vừa đáng thương.
Cô vừa khóc, sợi dây lý trí trong đầu Dịch Thận suýt chút nữa lại đứt.
Anh cúi thấp nửa người, kiềm chế đến mức gân xanh trên cổ nổi lên, tia máu cũng đã hiện ra trong đáy mắt.
Anh chỉ dùng một tay và ba phần sức lực, Thẩm Viên đã bị anh kiểm soát chặt chẽ, không thể nhúc nhích.
Đầu ngón tay anh cảm nhận được sự mềm mại, mượt mà tựa như lụa nơi gáy cô. Dịch Thận không dám dùng lực, nhưng lại không đành lòng buông tay.
Một giọng nói trong cơ thể không ngừng nhắc nhở: Lý trí và khoảng cách, là sự tự bảo vệ cuối cùng của anh.
Thẩm Viên chính là thứ rượu chạm vào sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-dot-thuan-bach/5289987/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.