Vừa giây trước còn giáo huấn anh nhìn chằm chằm người khác là bất lịch sự, ngay giây sau cô lại đường hoàng hỏi anh có phải đã chết rồi không.
Dịch Thận rũ mắt, nhìn lướt qua cô gái đang bị mình giữ chặt trong lòng, hoàn toàn không hiểu nổi.
“Vậy cô muốn thế nào?”
Chàng trai trước mặt đứng thẳng ít nhất cũng phải cao trên mét tám bảy, dù cho dáng đứng lười nhác anh vẫn thừa sức bao trọn thân hình nhỏ bé của Thẩm Viên.
Thẩm Viên thấy sợ hãi.
Bàn tay anh nắm lấy cổ tay Thẩm Viên, kẽ ngón tay hằn lên lớp da thịt trắng mềm của cô, hoàn toàn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì.
Thẩm Viên bị anh nắm đau, hàng lông mày hơi nhíu lại, tầm mắt cô nhìn vào trên ống tay áo dính máu của Dịch Thận, “Anh bị thương rồi, cần phải được xử lý.”
“Anh là nhân viên ở đây, chắc chắn biết còn có cách khác để ra ngoài.”
“Anh đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ bao chi phí thuốc men cho anh, hoặc đền đáp bằng tiền mặt, sao cũng được cả.”
Cô gái nhỏ thuỳ mị khẽ ngẩng đầu lên, trao cho đối phương ánh mắt chân thành kiểu ‘xin hãy tin tôi’, nói: “Tôi là người có tiền.”
Nhưng trong suốt khoảng thời gian cô nói những điều này, ánh mắt Dịch Thận lại càng thêm lạnh lùng. Anh đã quá quen với hành vi dùng tiền giải quyết mọi việc của đám cậu ấm cô chiêu này.
Chỉ là cô thiếu đi cái khí chất “Ngu ngốc” khi dựa vào tiền bạc của ông già nhà mình mà huênh hoang tự đắc.
Ngược lại, cảm giác cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-dot-thuan-bach/5289970/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.