Thanh Phong quay đầu nhìn lại.
-Không nỡ để anh đi phải không?
-Anh lại khéo đùa, thật ra em muốn nhờ anh một chuyện.
-Chuyện gì sao nhìn em có vẻ nghiêm trọng quá vậy?
Anh lấy làm thắc mắc. Tôi biết điều mình sắp nói ra đây có phần ích kỷ và khiến anh buồn nhưng không còn cách nào khác. Nắm lấy tay anh tôi ngập ngừng.
-Em…Em muốn chúng ta khoan hẳn công khai mối quan hệ.
Lời đề nghị ấy khiến Thanh Phong bỗng thấy bất ngờ. Gương mặt biến sắc anh trở nên căng thẳng.
-Chúng ta yêu nhau là chuyện đáng vui mừng sao em lại không muốn công khai?Hay em còn lo ngại điều gì?
Tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh Phong lúc này. Tình yêu là sự đồng điệu hoà quyện giữa hai tâm hồn với nhau.
Khi yêu người ta thì muốn chia sẻ hạnh phúc với mọi người còn tôi thì chọn cách ngược lại chả trách anh ấy phản ứng cũng là điều hiển nhiên. Tôi vừa giải thích vừa xoa dịu.
-Anh cũng biết rồi đó gia đình em vừa mới xảy ra chuyện hơn nữa trong cty anh là giám đốc còn em chỉ là nhân viên. Công việc của em chỉ vừa khởi sắc em không muốn mọi người nghĩ vì mối quan hệ với anh nên em mới được thăng chức. Em cũng không muốn chuyện tình cảm mình ảnh hưởng đến công việc.Anh thông cảm cho em nha.
Ngẫm nghĩ thấy lời Nhã Vy cũng không hề quá đáng, do dự hồi lâu…
-Thôi được rồi anh tôn trọng quyết định của em.
Tôi rất vui vì cuối cùng anh Phong cũng hiểu và cảm thông cho nỗi khó xử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-vi-con-chong/2662513/chuong-14.html