Thiên đưa Tuyết về phòng. Gia Kỳ đi theo sau. Kỳ kéo rèm để không gian trong phòng giảm sáng lại. Sau đó, anh đi đến lấy cây trâm bạc mà Tuyết hay cài rạch lên cánh tay mình một đường dài. Kỳ để máu nhỏ lên ấn phượng trên trán của Tuyết. Lập tức người cô toả sáng, hình ảnh phượng hoàng lửa đỏ rực hiện ra.
“Thiên Sư, người đến rồi.” Phượng Lai cất giọng nói.
“Ngươi thu hồi linh lực lại được rồi.” Gia Kỳ ra lệnh.
“Ta không tự thu được. Sứ Giả cần người giúp” Phượng Lai nheo nhéo trả lời.
“Là ai?” Gia Kỳ nghiêm giọng hỏi.
“Kẻ sau lưng ngài, thưa Thiên Sư.” Phượng Lai nhìn về phía Thiên.
“Được, cảm ơn ngươi đã giúp hôm nay. Ngoan ngoãn ở trong phong ấn cho ta."
Kỳ tung một tấm linh phù về phía Phượng Lai. Nó kêu lên một tiếng rồi biến mất vào trong ấn phượng. Tuyết khẽ rên nhẹ, dường như cô cũng đang chịu một nỗi đau nào đó. (D)
Thiên nhìn Kỳ ngỡ ngàng, nhưng anh chỉ vỗ vai Thiên bảo.
“Còn lại trông cậy vào cậu. Đợi Gia Tuyết tỉnh lại tôi sẽ nói rõ đầu đuôi” (2
Kỳ ra ngoài để lại trong lòng Thiên nhiều câu hỏi. Cảm xúc của anh lúc này rất phức tạp. Tuyết vậy mà có thể dùng linh lực của Phượng Lai để che đi quỷ lực của anh. Đó là chuyện khiến Thiên chấn động. (2)
“Rốt cuộc anh ta đã biết được những gì.” Thiên chợt hỏi chính mình.
Trước giờ không để ý, Gia Kỳ cũng rất bí ẩn. Thiên có lúc e ngại không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-tuyet-an/3731350/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.