Trong dinh thự rộng lớn như thế nhưng Kaylin thấy rất cô đơn. Mỗi lần ông Edward nói cô nên đi ra vườn hay ra hồ cá để cho đầu óc cô được thoải mái thì cô chỉ ra đó ngồi một chỗ yên lặng. Cô cũng không có tâm trạng để ngắm nhìn khung cảnh ở nơi đây.
Ông Edward đứng từ trên tầng nhìn xuống, không biết lời nói của ông là đùa hay thật nữa.
- Nếu ta chết đi chắc con bé sẽ thấy nhẹ lòng hơn.
Peter đứng bên cạnh nhìn xuống bóng dáng nhỏ bé kia. Anh đã theo ông từ khi mới chỉ là cậu thiếu niên 16 tuổi. Được huấn luyện nghiêm ngặt thậm chí còn không được nghỉ ngơi chơi đùa như các bạn cùng trang lứa. Thế nhưng anh cũng không có ý định rời khỏi tổ chức, lại có lòng trung thành tuyệt đối với người này.
- Dù ngài có làm gì thì cô ấy cũng không quên được.
- Phải rồi, con bé không nhắc đến việc này. Nhưng nó không thích ta, sẽ không bao giờ tha thứ được.
- ...
Nghĩ một hồi lâu, ông lại thấy Peter rất đáng tin cậy.
- Cậu là người ta thấy có hi vọng nhất. Nếu sau này con bé bị sao, phải bảo vệ nó bằng cả tính mạng. Rõ chưa?
- Ý ngài là...
Ông Edward cũng không muốn nghe hết câu của Peter nên vỗ vai anh rồi rời đi. Peter cúi đầu chào ông nhưng trong đầu suy nghĩ về câu nói của ông lúc nãy. Nhìn hướng Kaylin đang ngồi, đứng đó một lúc thì anh mới quyết định đi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3041135/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.