Biết được sự thật nhưng Kaylin lại không biết làm sao. Người hại chết cha mẹ cô lại đang đứng ngay trước mặt cô, thậm chí còn có thể kể lại chuyện mà không cảm thấy hối hận vì những việc đã gây ra. Cô rất muốn báo thù nhưng cuối cùng lại không thể ra tay. Trong đầu cô nghĩ đến việc ông ta chết rồi thì cha mẹ cô cũng không thể sống lại, vì thế nên cô tin vào luật nhân quả, rồi Edward sẽ phải chịu hình phạt thích đáng mà thôi.
...
Đã trôi qua ba ngày Kaylin phải ở nơi này. Hôm nay, Edward lại đưa cô ra ngoài. Vậy mà không thể nghĩ ra, nơi ông đưa cô đến lại là phần mộ của cha mẹ cô. Đầu óc Kaylin rối bời khi nhìn bia mộ của cha mẹ, từng dòng chữ và cả ngày mất khiến tim cô như bị ai đó bóp chặt lấy. Cô khó khăn ôm ngực mình cố gắng điều tiết lại cảm xúc.
- Ta đã tới đây lần này là lần thứ hai, có muốn biết vì sao không? - Edward đứng nhìn bia mộ của hai người, đôi mắt ông lặng đi nhiều hơn mấy ngày trước.
Kaylin đứng đó ôm ngực mình, gương mặt có hơi mệt mỏi nhưng vẫn muốn nghe.
- Ông bạn này của ta lại cho ta được làm cha đỡ đầu của cháu. Ta không nghĩ mình sẽ gánh trọng trách cao tới vậy, cũng không muốn nhận nó.
Khi nghe ông nói vậy, Kaylin có chút sốc nhẹ. Cô không chấp nhận được việc người hại chết cha mẹ mình lại được làm cha đỡ đầu, còn được ủy thác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3041126/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.