Trước khi tới lâu đài thì mọi người cũng nói trước, sẽ luôn nhường nhịn nhất để cho Kaylin không phải chịu tổn thương nhiều. Zane chắc chắn là sẽ gây khó dễ cho họ.
Cao Lãng ngồi trong xe với ba người trẻ, ngẫm nghĩ mãi rồi mới nói:
- Tiểu Diễm, vậy thường em được đi đến giờ này là phải về rồi sao?
Kaylin mím môi, cô có chút cảm thấy đáng thương cho mình. Mọi người vậy mà nghĩ cô còn được có thời gian riêng để thư thả đi chơi luôn đấy. Cô có mơ cũng không mơ mình được Zane cho đi tự do như vậy.
"Bình thường sẽ ở nhà ạ." - Nhưng ngón tay Kaylin cũng thấp thoáng nỗi buồn riêng.
Thấy Kaylin không vui, Tinh Tuyết liền nhíu mày nhìn anh trai mình để ra hiệu. Cao Lãng biết vậy nên quay về đằng trước nhìn đường đi.
Đến nơi thì cũng trố mắt nhìn từ ngoài sân cho tới tòa thành quá đỗi cao. Họ không tin được việc Kaylin sống ở đây như vậy mà lại phải chịu nhiều khổ sở tới vậy. Zane đúng là quái vật nên mới khiến cô thành ra như bây giờ.
- Tiểu Diễm, em ở đây từ lúc hắn ta đưa về luôn sao? - Cao Lãng đứng sát gần Kaylin hỏi nhỏ.
Cô đứng cạnh anh gật đầu, nuốt khan mà trong lòng cảm thấy rất sợ. Rõ ràng là cô ngày nào cũng ở đây nhưng mỗi lần thấy nó lại sợ tới vậy.
Davin đi ra để bảo mọi người vào trong. Nơi này để ý thấy chỗ nào cũng bảo vệ nghiêm ngặt, thảo nào việc đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3041105/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.