Gần đến chiều tối, sau khi dùng bữa cùng Lorenzo xong, Kaylin như một cái máy lập trình mà đợi anh ăn xong rồi dọn dẹp dao đĩa.
Thấy Kaylin bê đồ định đi rửa thì anh cũng đi đến bảo cô qua đây với anh một lúc.
- Bỏ đấy đi, dù sao cũng có máy rửa bát rồi. Qua đây tôi có chuyện muốn nói với cô.
Nghe theo lời anh, cô lững thững bước theo sau bóng lưng dài đó của anh. Bất giác đi mà không để ý xung quanh, đến khi dừng lại thì thấy mình đang ở một khu riêng biệt, giống như là hầm vậy.
- Hiện tại ở đây là tốt nhất rồi, cách âm rất tốt, các thiết bị dò tìm cũng không thấy, không biết rõ chú có làm gì cô không nhưng tôi nghĩ phòng tránh vẫn hơn. - Lorenzo đảo mắt nhìn căn phòng mà nói.
Căn phòng được thiết kế theo cảm hứng từ Ấn Độ, căn phòng có hướng mở ở phòng khách, nhưng cũng có những căn hầm nhỏ, chủ yếu là muốn dự trữ rượu vì nhiệt độ ở dưới khá thấp. Căn hầm được thiết kế đẹp mắt, không quá hiện đại, nhưng cũng đầy đủ đồ mà Kaylin có thể dùng.
Cô nghe theo anh gật đầu mà chú ý nhìn xung quanh.
- Đến tối nay về có lẽ chú sẽ tức giận mà đi tìm cô ngay. Rạng sáng mai là thời điểm lơ là tới khi đó sẽ đưa cô đi đến một đất nước khác. Cô muốn đi đâu?
Kaylin nghe được câu hỏ này, gương mặt nhỏ trầm tư ba giây rồi mới đưa ra quyết định:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3040977/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.