Rời khỏi phòng, Zane cho người hôm qua tra khảo cô nhân viên phục vụ để biết người gây ra. Sau khi nắm rõ được là ai, anh cũng đã để tất cả rời đi. Ông Scottish biết Zane sẽ không buông tha cho cô tiểu thư kia, nhưng vì cha của cô ta lại là bạn thân lâu năm của ông, chính vì vậy mà ông đã có lời nói giúp cô ả. Còn về việc mạng cô ta có giữ được hay không thì còn phải xem vào ý của Chúa.
- Ngài Anthony này, theo như tôi chuyện này nên giải quyết kín đáo. Bố cô ta dù gì cũng đã rất có ích cho việc làm ăn của chúng ta. Ngài xem nếu có thể giơ cao đánh khẽ thì hãy làm. Việc phu nhân bị cô ta hại, tôi cũng không có gì để biện minh.
Zane nghe chừng không lọt tai mấy lời đó của ông ta. Anh không cần biết là có ích hay không có ích, chỉ cần biết có nợ thì trả, vậy thôi!
Đi đến căn phòng đang giam giữ cô ta, Zane lạnh lùng bước vào trong. Cô tiểu thư cao quý tối qua, hôm nay lại quỳ xuống ôm chân anh để cầu xin:
- Ngài Anthony, cầu xin ngài tha cho tôi lần này... Xin ngài tha lỗi... Tôi biết sai rồi.
Trước lời nói khẩn thiết của cô ta, Zane không hề lay động mà còn đã mạnh cô ta ra phía tường xi măng.
Từng bước tới gần, ánh mắt chết chóc nhìn cô không hề có tình người nào ở đây:
- Biết người phụ nữ đó là ai không?
- Là... là vợ ngài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3040968/chuong-154.html