Theo như lịch trình đã đặt ra thì ngay sáng hôm sau, bà Anthony đã đưa Kaylin đi mua sắm còn làm đẹp rất nhiều. Cô chỉ biết nghe theo bà làm hết cái này đến cái khác chứ không hề phản đối. Vào thử từng bộ đồ bà yêu cầu, dù nó hơi cực nhọc đối với cô nhưng cũng chẳng sao. Còn bà Anthony ngắm nghía mãi mới quyết định bảo Kaylin chọn bộ váy đen óng ánh cô thử lần thứ năm. Kaylin thấy bộ đầm nào cũng giống như nhau cả, nhưng vẫn gượng cười gật đầu đồng ý với bà.
Về đến nhà, cô lại lủi hủi một mình trong phòng. Thời gian cô ở nhà là gần như tuyệt đối nên đối với việc ở một mình như vậy cô cũng thấy quen rồi. Lúc rảnh thì ngồi nhìn trời nhìn mây, khi mỏi mệt sẽ đi nằm. Nếu có người gọi nhờ giúp việc thì cô cũng sẽ giúp họ ngay.
Đang ngồi thẫn thờ thì lại nhớ đến Lorenzo vẫn còn chuyện muốn nói. Cô nhìn kĩ lại đồng hồ xem thời gian hiện tại rồi mới dám di chuyển lên gác xép. Thế nhưng ngồi đợi mãi mà có vẻ như Lorenzo không có ở nhà. Chắc có lẽ anh nghĩ cô vẫn còn đang đi chơi cùng bà Anthony nên đã không quan sát lên đây nữa.
Ngồi mở cuốn nhật kí đã cũ, Kaylin lại bắt đầu ghi chép một số câu chuyện mà cô rất bức bối trong lòng. Vì đã quá lâu, cô bị thương nặng nên cũng không tiện để viết. Hôm nay có thời gian nên cô đã ngồi lại nắn nót viết từng chữ một. Có thể nói cuốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3040960/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.