Vì để không khiến Kaylin phải thức giấc nên Zane vẫn nằm im mà không hề lên tiếng động gì. Tuy rằng hiện tại là mùa thu mát mẻ, nhưng ở trên núi thì khí hậu cũng lạnh hơn nhiều so với ở dưới thành phố.
Tưởng rằng sẽ được yên ổn cả buổi sáng nhưng chỉ vừa nhắm mắt thì điện thoại Zane lại reo lên. Tiếng chuông còn khiến cho người bên cạnh anh dụi mặt mà mở mắt.
Sắc mặt anh cũng chẳng được bình thường như vừa nãy nữa, cầm điện thoại lên nghe mà giọng nói cũng thể định gϊếŧ người luôn vậy:
- Nói.
- Lão đại, phía bên Davin mới tìm ra được thêm thông tin mới. Từ một ông già, hiện tại đã đưa ông ta tới đây. Ngài sẽ tới gặp ông ta chứ? - Finnegan từ đầu giây bên kia nói như thể chuyện vô cùng gấp rút vậy.
Nhìn mặt Zane lúc này cũng thấy anh đang khó chịu thế nào. Kaylin mơ hồ nhìn lên anh, đôi mắt còn chớp chớp để nhìn rõ xem anh đang làm gì.
- Tự giải quyết. - Giọng của anh tuy tỏ rõ sự khó chịu nhưng vẫn hạ tone giọng để không nói quá to.
- Ông ta là bảo vệ làm vườn buổi tối đó, thuộc hạ nghĩ lão đại sẽ thân thuộc về chuyện đó hơn thuộc hạ ạ.
Trước những lời nói của Finnegan, lông mày rậm của Zane nhíu càng nhiều hơn. Anh có vẻ như còn đang phân vân. Nhưng cũng không lâu để có thể đưa ra quyết định.
- 10 phút nữa.
Dứt lời liền tắt điện thoại ngay. Anh buông bỏ điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-trong-ac-quy/3040919/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.