"Lạnh quá." Thốt ra một lời với vẻ khó hiểu, cô khụy gối trước mặt cậu, nhìn nhận xem xét.
Thấy vẻ ngốc nghếch này của cô, cậu cũng chẳng biết nói gì cho đúng. Vì vết thương dính nước mưa trở nên đau rát khiến cậu kêu rên vài tiếng ư a.
"Nãy cậu kêu tôi à?" Lâm Hạ Y chạm ngón trỏ vào cánh tay cậu, xúc giác truyền đến làm cô bật ngửa ra sau bất ngờ.
"Tôi chạm được vào cậu nè!" Cô thích thú lên tiếng.
"Giúp tôi đi." Giọng cậu khàn khàn, kèm theo vài tiếng ho. Mái tóc ướt sũng lại tôn lên phần nào giá trị nhan sắc của cậu.
Lâm Hạ Y vẫn còn đang suy nghĩ là nên giúp thế nào thì cậu đã chóng tay cố gắng đứng dậy, cô cũng theo trớn đứng theo.
Cậu ngã ra trước dựa vào cô, mắt xụp xuống, cô lo lắng tột độ, tình huống này lần đầu tiên cô gặp phải, luống cuống không biết nên làm gì. Sự lạnh lẽo bao bọc lấy cô lúc nãy giờ dần tan biến, hơi ấm cậu bất tri bất giác sưởi ấm cô.
"Đi ra khỏi con hẻm... Thẳng về bên trái..." Giọng cậu nhỏ dần nhỏ dần, Lâm Hạ Y nghe theo chỉ dẫn.
Khó khăn lắm mới lếch được về nhà, cậu bảo cô thả mình ra trong lúc đang dìu dắt. Lâm Hạ Y thẳng tay buông xuống khiến cậu ngã nhào ra.
"Ôi trời! Sao lại ngã nữa rồi!?" Cô đỡ cậu, hơi thở gấp gáp mệt mỏi.
.
.
.
Lâm Hạ Y trùm một cái chăn, ho khan vài cái. Cậu thì ngồi cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864038/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.