Sau khi tỉnh dậy thì lại là cái nơi quen thuộc đấy - Phòng y tế. Xung quanh có Vương Dư Huy với vẻ mặt lo lắng, Hứa Thiên Việt cùng cô y tá và thầy thể chất.
Lâm Hạ Y ngồi dậy, cúi đầu chào thầy cô một cái. Cô đưa tay lên chạm vào chỗ vướng víu trên trán lại bị Hứa Thiên Việt nắm lại tay chặn lại.
"Làm gì đấy?" Hứa Thiên Việt chau mày, giọng nói rất hung dữ.
"Em tỉnh là tốt rồi, thầy đã kiểm tra camera và thấy học sinh Thời Mộng kéo em vào chổ khuất sau lớp bên dãy trái của sân vận động, sau đó không lâu thì em bước ra..." Thầy thể chất lên tiếng, giọng nào khàn khàn rất chững chạc.
Phải rồi, họ đã rời đi bằng hướng ngược lại để tránh camera, Ngoạ Điêu Linh cũng không bị quay dính nên tốt nhất việc này nên "lớn hoá nhỏ, nhỏ hoá thành tro bụi" là tốt nhất. Mắc công lại bị cuốn vào trò chơi diễn xuất nạn nhân với Ngoạ Điêu Linh.
"Không sao thưa thầy, em nhớ là Thời Mộng nhờ em giúp nói vài việc riêng tư với Vương Dư Huy, trong lúc rời đi thì em vấp té đập đầu vào tường." Cô cười trừ kể với vẻ hậu đậu, thầy thể chất cũng hiểu ý mà im không nói gì, chỉ gật đầu rồi rời đi.
Sau khi tan lớp, cả ba vừa đi vừa trò chuyện, Vương Dư Huy lên tiếng trước: "Việc riêng tư gì vậy?".
Nghe câu hỏi thì cô cũng hơi ngơ ngác: "Cậu để ý à? Việc riêng muốn nói là Ngoạ Điêu Linh bảo Thời Mộng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863998/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.