Chuông vừa reo thông báo nghỉ trưa thì cô chạy đi đâu mất, Vương Dư Huy và Hứa Thiên Việt lắc đầu nhìn nhau. Cả ba có hẹn đi ăn trưa cùng mà giờ chả thấy cô đâu. Trên dãy hành lang, cả hai vừa trò chuyện vừa đi tìm kiếm cô.
Hứa Thiên Việt chắp tay ra sau đầu, bâng quơ vài câu: "Cậu nghĩ sao về việc đống tài liệu kiểm tra khảo sát cũ? Tôi đã lấy bom uy hiếp bảo vệ trường vào phòng giám sát để xem camera đấy. Chỉ thấy Lâm Hạ Y đột nhiên ngừng lại, khúc sau thì bị lỗi cho đến khi chúng ta chạy đến.".
Hứa Thiên Việt nổi tiếng là một tên quậy phá, anh khiến rất nhiều thầy cô mất thiện cảm nhưng phải công nhận học lực của anh, thật ra bác bảo vệ trường cũng hơn bảy mươi tuổi và sắp về hưu, anh quen biết và làm thân với ông ấy sau những lần trèo tường do đi học trễ nên việc vào phòng giám sát với sự dẫn dắt của bảo vệ là điều dễ dàng.
Lời nói của anh làm cậu suy ngẫm, cậu cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra, còn cái ánh sáng trong hẻm hôm đấy nữa... Đột nhiên một cô gái xuất hiện, cứu mạng và yêu cầu ở lại. Sau đó là một đoạn hành trình làm bạn học của nhau, không phải cậu không muốn biết, không muốn điều tra. Nhưng trong lòng cứ có cảm giác "những thứ không cần biết sẽ tốt hơn".
Đang trôi trong dòng suy nghĩ thì cậu bị Hứa Thiên Việt vỗ vai, theo ánh mắt anh mà nhìn xuống sâu trường. Tim như ngừng đập,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863994/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.