Tiệm đồ ngọt Ochi, nay là ngày cô lãnh lương sau một thời gian chạy việc ở đây. Cô cầm xấp tiền trên tay mà sáng mắt, không tin được chính cô lại kiếm ra tiền. Vương Dư Huy phấn khích trước biểu cảm dễ thương của cô, cởi tạp dề đi đến xoa đầu: "Thấy cậu có vẻ rất vui.".
Cô ngoái đầu, cười hì hì. Không vui sao được, với cô thì tiền là chân ái mà, muốn gì cũng được miễn có tiền. Bỗng cô đứng dậy, trước sự khó hiểu mà đặt tất cả vào tay cậu: "Của cậu này.".
"Của tôi?" Cậu ngớ người.
Lâm Hạ Y đặt tay ra sau, cười nói: "Tôi ở nhờ nhà cậu, ăn đồ cậu nấu... Nên đây là tiền của cậu. Xem như trả phí.".
Vương Dư Huy nhíu mày, đưa nó lại cho cô thì cô bất ngờ lùi lại vài bước: "Cậu đừng bảo không lấy rồi trả lại cho tôi, vào tay cậu thì giờ nó là của cậu, trả lại tôi sẽ giận đấy."
Lâm Hạ Y cương quyết, nhìn ánh mắt to tròn khẳng định không nhận lại của cô cậu liền phì cười. Tính cách thẳng thắn này lại bị cậu bẻ cong với ý nghĩ khác. Vương Dư Huy hơi cúi người, mặt đối mặt cô rất gần: "Người ta có câu "tiền chồng vợ giữ", này là cậu đi nghịch đạo lý sao?".
Cậu bỡn cợt chọc ghẹo cô, Lâm Hạ Y sững sờ trước vẻ hồ ly này của Vương Dư Huy: "Vợ... Vợ-Vợ chồng gì ở đây... Cậu nói linh tinh gì thế!?".
Vương Dư Huy lắc đầu cười phì, chạm nhẹ vào đầu mũi cô: "Đùa cậu thôi, phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863986/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.