"Lâm Hạ Y... Nếu cháu muốn, ta sẽ giúp cháu trở về làm một thiên thần. Một cô bé như cháu dấn thân vào cuộc sống con người khó khăn lắm không?" Ông lão nhìn cô, những vết chân chim bao quanh đôi mắt khiến nét mặt ông trở nên rất phúc hậu.
Lâm Hạ Y im lặng một lúc lâu, thở hắt ra một hơi, cô hướng nhìn lên ánh mặt trời đang chiếu rọi rực rỡ dù sắp phải lặn mất: "Cháu... Không rõ, cuộc sống này vốn dĩ không khó khăn, chỉ là do chúng ta nhìn nhận nó sao thì là vậy... Cháu sẽ suy nghĩ lại.".
Sau khi cô rời khỏi công viên, ông lão cũng đứng dậy, hướng mắt vào lùm cây đối diện không xa đó. Một người đàn ông lạ đang trừng mắt, miệng thì toe toét nhìn cô đi dần khuất bóng. Trong hắn ta nhưng một tên nghiện ngập, ông lão nghiêm mặt một hồi rồi cũng lặng lẽ quay đi.
Có lẽ ông lão biết rõ người đàn ông đó là ai, chắc rằng hiện tại hắn không gây hại cho cô nên không cần quan tâm... Chỉ là hắn đã nhắm vào cô mất rồi, thật suy tư.
...
Ngày đi học lại đã đến, Lâm Hạ Y hôm nay có vẻ rất hứng khởi. Vừa hết tiết đến giờ giải lao cô đã chạy đi đâu mất.
"Lâm Hạ Y biết chơi cầu lông không nhỉ?" Hứa Thiên Việt thắc mắc, Vương Dư Huy đi bên cạnh lên tiếng: "Không biết, cầu lông thay thế cho bóng chuyền khi bắt đầu học kỳ mới, tôi chưa thấy cậu ấy chơi bao giờ.".
Hứa Thiên Việt gật gật đầu ậm ừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863969/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.