Vương Dư Huy bật vòi hoa sen ở chế độ nước ấm, nhiệt độ làm những làn sương mờ mịt ngu ngút. Lâm Hạ Y quấn khăn tắm, đứng hơi không vững: “Anh… Đừng chạm vào cổ em, nhộ quá.”
Cậu từ đằng sau ôm lấy eo cô, cơ thể cả hai dính sát vào nhau, mái tóc mềm mại xõa dài tự do ngát hương thơm mát, cậu như một con thú ăn cỏ, ngoan hiền với tiết tấu dịu dàng. Thấy cô chật vật vịn vào tay mình để giữ thăng bằng, cậu dừng lại, đứng thẳng người.
“Lâm Hạ Y, nói thật cho anh biết, tại sao em lại không rời đi?” Giọng cậu trầm ổn, đôi mắt đượm buồn nhìn vào gáy cô, tay cũng dần buông lỏng.
Tiếng nước xả xuống chạm vào nền như trút mưa, cô im lặng một lúc rồi lên tiếng: “Em không biết lý do, em chỉ tham lam thỏa mãn ý muốn của mình thôi, em muốn bên cạnh anh.”
Nghe câu trả lời, tâm cậu lại đau nghiến, rốt cuộc cậu đã làm việc tốt lành gì mà lại khiến cô có suy nghĩ như vậy chứ, vì cậu… liệu có đáng không? Vương Dư Huy hôn nhẹ vào gáy cô, nhắm nghiền mắt: “Ra ngoài thôi, em sẽ bị cảm mất.”
Cô nghe rõ chất giọng khác biệt, không biết tại sao, câu trả lời không vừa lòng cậu à? Chắc rằng vậy cô liền xoay người, vươn tay ôm chầm lấy cậu. Vương Dư Huy hơi sững người, nhận thấy vai cô đang run cả lên cậu liền đáp lại cái ôm. Có lẽ rằng cô gái nhỏ đang sợ cậu sẽ đuổi cô đi lần nữa, sự tự trách tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863929/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.