Sau khi đã tắm rửa, trang điểm một hồi lâu, Rosie mặc chiếc áo len đỏ nàng thích nhất để xuống ăn tối. Nàng mở túi lấy ra cái hộp mũ, rồi bước ra khỏi căn hộ có nhiều phòng. Nàng đi dọc theo hành lang trải thảm, dừng lại trước phòng ngủ của Lisette, gõ cửa nói lớn "Mợ Rosie đây", rồi bước vào phòng.
Yvonne đang quỳ trên nền nhà cài nút sau chiếc áo dài cho Lisette, chiếc áo nhung nâu, cô ngước mắt nhìn lên:
- Xin chào chị Rosie. Chúng tôi định đi tìm chị đây.
- Tìm làm quái gì? - Rosie cười đáp, nàng đi qua căn phòng, thu cái hộp đựng mũ phía sau lưng để Lisette không thấy được. - Mọi người đều xuống dưới ăn cơm mà.
- Nhưng bọn cháu phải chờ má - Lisette đáp, mặt nhăn nhó ra vẻ lo âu. Bọn cháu không thể xuống dưới nhà mà không có má cháu. Không lâu đâu, mợ Rosie à, má cháu đang thay áo và chải tóc.
- Tất nhiên là chúng ta phải đợi rồi, cưng à - Rosie đáp. - Mợ không nghĩ chuyện xuống dưới nhà mà không có má cháu. - Nàng cười với cô bé rồi nghiêng người tới trước. - Cưng này, mợ có món quà tặng cháu đây.
Cô bé tươi cười, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt tròn trịa như thiên thần, cặp mắt nâu xám long lanh trông giống mắt của ông ngoại. Cặp mắt mở to vì kích thích và mừng rỡ, cô bé reo lên:
- Quà gì? Quà gì thế? Ồ mợ, nói cho cháu nghe đi.
- Mợ cho cháu đoán ba lần.
- Mợ mua ở Mỹ phải không?
Rosie gật đầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-barbara-taylor-bradford/738890/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.