Edit: Mavis Clay
Vân Phong búng trán Vân Phong xong thì hạ xuống, hắn vẫn không nỡ mắng muội muội bảo bối của mình, chỉ có thể làm thế để thể hiện sự bất mãn trong lòng, Vân Phong cười khúc khích, nụ cười đó càng khiến Vân Khải cảm thấy bất lực, toàn bộ lửa giận do Vân Phong tự ý quyết định vào lúc này biến mất sạch.
“Muội đó.” Vân Khải bất đắc dĩ, Vân Phong chủ động cầm tay hắn nịnh nọt, Vân Khải cười không nói thêm gì nữa, Trạch Nhiên bên cạnh nói, “Diêm Minh chắc chắn sẽ nói chuyện này cho tất cả người có thể giúp ngươi, ngươi muốn hất đi cũng không được đâu.”
Vân Phong gật đầu, Vân Khải nhìn Thích Vân và Ẩn Nguyệt, lông mày hơi nhúc nhích, “Phong nhi, họ là…”
“Đây là Thích Vân, lực lượng hỗ trợ của Thí Sát Minh, nàng kia là Ẩn Nguyệt, bằng hữu của Lam Y, cũng tới giúp một tay.”
Vân Khải nhìn Thích Vân, nhíu mày, “Bằng hữu?” Rồi ánh mắt nhìn sang Khúc Lam Y, hắn bất đắc dĩ, “Nghĩa trên mặt chữ, đừng có lệch đi.”
Vân Khải hừ lạnh, thu hồi tầm mắt, “Ta nghe nói từ chỗ Nạp Khê tộc trưởng, tiếp theo làm phiền ngươi.” (Mavis: Editor ko hiểu ý nghĩa câu nói này lắm)
Khúc Lam Y mỉm cười, “Là chuyện ta phải làm, Nạp Khê tộc và Vân gia vốn không phải người ngoài.”
Vân Khải hếch mày không nói gì, Vân Phong thấy nhị ca như thế cũng hiểu hắn đã chấp nhận Lam Y. Khúc Lam Y cười vui vẻ, phải biết là trước nay Vân Khải không hề khách khí với hắn chút nào, thành quả bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-tai-trieu-hoi-su/1102437/quyen-6-chuong-97.html