Edit: susublue
“Cứu…… Ưm!”
Vân Nguyệt Thanh còn chưa nói xong đã bị một bàn tay to thô ráp đã bịt kín miệng, nàng mở hai mắt đẫm lệ, vẻ mặt cầu xin nhìn mấy nam tử trước mặt, đáng tiếc biểu cảm này chỉ càng làm gia tăng thú tính của bọn họ.
Một tiếng “Xoẹt” vang lên, quần áo bị xé toang ra, để lộ da thịt trắng như tuyết, tay nam nhân mặt xẹo xoa nắn, cười đáng khinh nói: “Vân nhị tiểu thư, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn phối hợp với chúng ta thì tốt hơn, đêm nay chúng ta nhất định làm cho ngươi muốn quên cũng không quên được, nếu ngươi muốn phản kháng vậy sẽ khó tránh được phải chịu chút đau khổ.”
Tiếng cười dâm đãng vang lên, nam nhân mặt mặt xẹo dần dần hướng tới gần Vân Nguyệt Thanh, nụ cười trên mặt càng thêm đáng khinh.
Nhìn nhóm người đang áp sát vào mình, thân thể mềm mại của Vân Nguyệt Thanh run lên nhè nhẹ, trong đôi mắt đẹp đầy tuyệt vọng. Qua đêm nay, nàng và Tứ hoàng tử sẽ càng thêm vô duyên phận.
Trong phòng, ánh nến leo lắt, Vân Nguyệt Thanh bị bọn họ ấn ngã xuống đất, những động tác thô cuồng không hề thương hương tiếc ngọc, mặc cho mỹ nhân dùng hai mắt đẫm lệ tuyệt vọng nhìn bọn họ……
Ánh trăng như nước, trong cơn gió đêm, nam tử đứng trên cây, lạnh nhạt nhìn màn trình diễn trong phòng, đôi mắt màu hổ phách đầy vẻ lạnh lùng, thân thể chợt lóe lên, biến mất trong màn đêm màu đen.
Mấy nam nhân này tinh lực tràn đầy, chơi đùa với Vân Nguyệt Thanh hai canh giờ rồi mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-tai-cuong-phi/1566863/quyen-6-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.